Bài dự thi “Tôi của năm Covid thứ nhất” – Lò Như Quỳnh

Bài dự thi “Tôi của năm Covid thứ nhất” – Lò Như Quỳnh

116 1

 Mỗi chúng ta đến một khoảng thời gian nào đó sẽ đánh dấu mốc trưởng thành hơn của bản thân,sẽ dần nhận ra cách đúng để nhìn nhận về thế giới cũng chính như bản thân mình.

 Năm 2020 thực sự đã để lại trong tôi một dấu mốc trưởng thành cũng như những sự kiện quan trọng làm cả thế giới phải chao đảo. 2020 năm đầu tiên mà toàn thế giới phải đối mặt với chủng dịch COVID mới gây khó khăn cho nhiều lĩnh vực:kinh tế,giáo dục,y tế….nhưng chính hình như trong những khó khăn mới hiện lên được vẻ đẹp vốn có của tình người ,tình dân tộc,mới khiến chúng ta nhận thức được vẻ đẹp cũng những anh hùng “ áo trắng” ngày đêm thức trắng để cùng bệnh nhân vượt qua dịch bệnh và cũng chính bản thân tôi đã có nhiều sự thay đổi trong lối tư duy,suy nghĩ “TÔI CỦA NĂM THỨ NHẤT COVID” thực sự đã khiến cho bản thân  trưởng thành hơn rất nhiều.

 Tôi là một cô gái Thái chính gốc sinh ra và lớn lên ở vùng núi và từ nhỏ đã thấu hiểu được tình cảnh khó khăn của những người dân tộc thiểu số và hiểu được chính lý do tại sao người ta thường có lối tư duy bỏ học đi lấy vợ ,lấy chồng,đi kiếm tiền.May mắn thay tôi sống trong một gia đình có bố mẹ là giáo viên từ nhỏ đã rất chú tâm đến việc học từ nhỏ nên việc tiếp thu kiến thức hay học hành không có gì khó khăn nhưng cái khó khăn ở đây là tôi thường bị bó buộc trong lối suy nghĩ cũ rằng chỉ cần đỗ đại học sư phạm ra làm giáo viên thì sẽ có cuộc sống ổn của mọi người xung quanh và chính bố mẹ của mình.

 Tôi biết đến Hàn Quốc từ năm lớp 6 nhưng để chính thức biết đến và tìm hiểu về du học Hàn Quốc thì phải là năm lớp 11(2020).Tôi và bố mẹ đã có một khoảng thời gian khó khăn để rất dài về việc đi du học dường như đêm nào tôi cũng khóc vì buồn,khóc vì nghĩ rằng có lẽ ước mơ đi du học của mình không thể thực hiện được bởi tôi lỡ bố mẹ phải khổ về tài chính,lo rằng cuộc sống mưu sinh một mình nơi xứ người vất vả..nhưng điều khiến tôi buồn lòng hơn cả đó chính là cách người xung quanh đánh giá sai về tôi và nhất là về bố mẹ.Tôi không dám nói với bạn bè về chuyện mình muốn và sẽ đi du học với bạn bè bởi trong những cuộc trò chuyện phiếm về những du học sinh các bạn thường bảo “ ôi chắc phải học giỏi thế nào mới đi du học được chứ” hay “Chắc con kia phải giàu lắm mới đi du học được” mà thực sự bản thân tôi chỉ là một cô gái học lực bình thường trong một gia đình bố mẹ kiếm đủ sống để hai chị em tôi có thể ăn học tốt.Tôi không dám trả lời khi hàng xóm,họ hàng hỏi”Cháu định thi trường gì thế?học sư phạm phạm đi ra có công ăn việc làm ổn thỏa”bởi tôi biết khi tôi nhắc đến việc đi du học nước ngoài thì người ta sẽ thường chỉ hiểu nó theo cách là đi xuất khẩu lao động ngay cả những đồng nghiệp của bố mẹ tôi cũng nghĩ vậy và thực sự bản thân tôi không muốn những năm đèn sách vất vả của mình lại bị xem nhẹ và đánh giá như vậy.

 Giờ đây tôi đang tập trung tốt nhất cho kì thi THPT quốc gia bởi chỉ nó mới có thể chứng minh rằng tôi đi du học không vì học kém hay đi đó xuất khẩu lao động mà tôi đã đậu đại học Việt Nam nhưng chọn cách đi ra nước ngoài để tìm hiểu và tiếp thu kiến thức mới. Tôi biết bài dự thi của mình chỉ là một ngôi sao nhỏ trong cả bầu trời dự thi của các bạn nhưng tôi tin chắc rằng nó đã truyền được thông điệp đến cho những người có ước mơ du học nhưng bị lối suy nghĩ cổ đè nén rằng hãy luôn phải vượt lên những khó khăn đó để theo đuổi được ước mơ của mình.

      “ Ước mơ phải lớn hơn sự sợ hãi. Nếu ước mơ của bạn không khiến bạn khao khát thì có thể chúng không đủ mạnh để chống lại những sự sợ hãi lớn dần lên và cuối cùng ngăn bạn thực hiện hóa ước mơ.”

Thảo luận

  1. Lê Nhung viết:

    Mình cũng đã từng như bạn. Cố lên nhé!!!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

duhocsunny-register-form

Đăng ký tư vấn thông tin du học Hàn Quốc

Tổng đài 024.7777.1990
Hotline Hà nội 098.480.3302 HCM 039.372.5155
duhocsunny-call
duhocsunny-contact-form