Bài dự thi “Tôi của năm Covid thứ nhất” – Đặng Thị Thủy Tiên

Bài dự thi “Tôi của năm Covid thứ nhất” – Đặng Thị Thủy Tiên

154 0

Nếu ngày mai chỉ còn một ngày để sống?

“..Nếu ngày mai chỉ còn một ngày để sống? Liệu bao nhiêu cái đố kị, hờn ghen, bao nhiêu sự tham lam, vị kỉ liệu có còn quan trọng?..”

Vẫn cảm thấy sự tồn tại ngay lúc này là quá may mắn. 2020 – Năm của biến động và khủng hoảng vì dịch bệnh Covid 19. Cơn bão bệnh tật càn quét toàn cầu, mỗi ngày ở Mỹ hay Trung đều nếu có trăm ca mắc là họ đã ăn mừng rồi, cuộc sống ở Việt Nam vẫn yên bình như chưa từng có sự hiện diện căn bệnh quái ác. Buổi sáng trên chuyến bay về nhà, tôi nhận được những tin nhắn dồn dập rằng nhà tôi đang trong khu vực cách ly, mọi hoạt động đều phải tạm dừng. Cái chết mà biết bao lần tôi đọc được, biết được trên báo đài, nay lại gần và chân thực đến thế. Khi ấy, mọi lo toan, muộn phiền đều được dẹp hết, con người ta chỉ nghĩ được một điều duy nhất: Ngày mai liệu mình còn sống không! Cuộc sống ở vùng dịch đối với tôi là một trải nghiệm không thể nào phai được. Buổi sáng được đánh thức bởi tiếng còi xe cứu thương đưa người đi cách ly, xung quanh nhà, những cánh cửa đều được đóng kín. Những tiệm tạp hoá bình thường nhộn khách, bây giờ chỉ còn bóng dáng những con người nôn nóng thanh toán, đứng cách xa hàng mét với chiếc khẩu trang ngồn ngộn. Ai cũng nhăn nhó, cáu gắt. Có lẽ, khi nếp thường bị đảo lộn, rất khó để người ta chấp nhận hoàn cảnh, hay vì người ta đang cáu bực với chính sự bất lực của bản thân. Không khí lúc nào cũng căng thẳng và tràn đầy sợ hãi, mỗi khi ai đó thông báo hôm nay có X ca, lập tức sự phòng thủ cũng trở nên chặt chẽ, không khí ngột ngạt lại càng đè nặng.

Đối với riêng tôi, thời gian cách ly là thời gian quý giá nhất mà tôi từng có được. Chưa khi nào tôi chú trọng đến sức khoẻ như lúc này, ăn uống lành mạnh hơn và ngủ đủ giấc, dẹp bỏ hết mối quan hệ độc hại và cho bản thân được ngơi nghỉ trước hàng núi công việc. Bản thân khi đó chỉ nghĩ được rằng, nếu ngày mai chỉ còn một ngày để sống, liệu bao nhiêu cái đố kị, hờn ghen, bao nhiêu sự tham lam, vị kỉ liệu có còn quan trọng?

Đứng trước ngưỡng cái chết, tâm trí đâu mà ôm đồm công việc, hơi sức đâu mà giải quyết, hay lo lắng xem người khác nghĩ gì về mình. Mối bận tâm dường như thu bé lại và làm cuộc sống trở nên đơn giản và chân thực hơn hết.Tôi yêu những khoảnh khắc được bên gia đình.

Từ lúc nhỏ, gia đình không khá giả, ba mẹ phải tất bật mưu sinh, một bữa cơm nhà dường như là một điều xa xỉ, ít khi nào ba mẹ ngồi ăn chung mâm cơm, rồi cười nói vui vẻ như trong những bức tranh gia đình mà ngày nhỏ được học. Tuy thời điểm phong toả, nguồn kinh tế của gia đình đi xuống, nhưng tôi đã được trải nghiệm bữa cơm nhà có cả ba và mẹ – thứ cảm giác vui vầy mà tôi rất ít khi có được như các bạn cùng trang lứa.Cách ly khỏi thế giới cũng không hẳn đã tệ đến vậy, sau bao thăng trầm cuộc sống, tôi đã có một khoảng thời gian quý giá để tự nhìn nhận và đánh giá lại hành trình của chính mình, về những điều đã làm được và những điều còn dang dở, những con người đã bỏ lỡ và những người còn ở cạnh bên. Nghĩ suy về mong ước tìm kiếm và tích luỹ tri thức, được bay đến những bến bờ xa xôi, học hỏi những thứ mới mẻ, tân tiến của nước bạn.

Giờ đây, tất cả đã bị trì hoãn. Khoảng cách địa lý không còn đáng sợ, rào cản ngôn ngữ và cách biệt văn hoá không còn là mối bận tâm. Có bao điều chưa kịp hoàn thiện, có ước muốn giản đơn, cũng có những khát khao vĩ đại, nhưng có lẽ đến cùng, chúng ta cũng chỉ là một cá thể bé nhỏ giữa muôn trùng sự sống được đặt trong vòng lặp sinh tử mà chỉ tạo hoá mới có thể kiểm soát được.

Năm 2020 – năm của đại dịch Covid, bi quan về cuộc sống nhưng lạc quan về thời cuộc. Covid cho chúng ta một sự thích nghi với những thứ không thể đoán định trước trong kỉ nguyên số. Ví như một cơ thể luôn khoẻ mạnh đột nhiên ngã bệnh, người ta sẽ lo lắng, sẽ bất an, nhưng điều quan trọng nhất mà người ta biết đến là:” À, đã đến lúc phải thay đổi rồi”. Rằng lối sống người ta đang có vấn đề, và người ta chỉ nhìn nhận được vấn đề ấy khi cái sự bệnh tật đã rồi. Giống như việc sống trong một kỉ nguyên số với sự chuyển dịch hàng ngày, hàng giờ của công nghệ, mà giáo dục vẫn đi theo lối mòn truyền thống, đào tạo ra những đứa trẻ văn hay chữ tốt mà không có tư duy ứng dụng trong thực tiễn, cảm thấy bất an khi va chạm với công nghệ. Covid đến một cách không thể đoán định và cho chúng ta biết rằng chúng ta cần phải thay đổi để hội nhập và thích nghi với thế giới. Lệnh phong toả được ban hành, đồng nghĩa với đó là sự chuyển đổi từ sự tương tác trực tiếp trong các lớp học truyền thống thành sự tương tác trên các nền tảng trực tuyến. Chuyển đổi tính áp đặt kỉ luật của các lớp học thành tính tự chủ trong việc học. Đã đến cái thời mà chúng ta không nên huyễn hoặc chính mình trong tư tưởng nên trân trọng khoảnh khắc hiện tại, mà chúng ta phải thay đổi để thích nghi, để trở nên mạnh mẽ hơn.

Covid đến, bên cạnh sự tang thương chết chóc, bên cạnh vấn đề bệnh tật và sức khoẻ là hàng núi các vấn đề xã hội nhức nhối cần được giải quyết: thất nghiệp, phá sản, đình trệ, sự kì thị xã hội,… Thật ra các vấn đề ấy đã tồn tại từ rất lâu, chỉ tới khi bị dồn trực tiếp vào đường cụt, người ta mới phải nghĩ suy về một giải pháp mới, về sự chuyển dịch từ nền kinh tế tiểu nông nhỏ lẻ sang nền kinh tế vận hành bằng máy móc, công nghệ, về sự chuyển đổi từ thương mại trực tiếp sang thương mại trực tuyến, về sự chuyển dịch tư tưởng an toàn cố hữu khi sở hữu một công việc trong các công ty thành tư tưởng độc lập, dám mạo hiểm và thích nghi với công nghệ, xu hướng work from home – làm việc tại nhà trên các nền tảng số. Nếu không có Covid, chúng ta liệu có thay đổi? Covid liệu có là xấu khi nó đóng vai trò như một hồi chuông cảnh tỉnh, dứt ta ra khỏi cái nếp thường, bắt ép ta phải thay đổi và thích nghi trong kỉ nguyên số.

Năm covid thứ hai, Chính phủ Việt Nam đã làm rất tốt vai trò của mình. Kinh qua đợt dịch tưởng chừng là điểm kết của nhân loại, Việt Nam vẫn vững vàng, một ngày dù có cả tầm chục hay trăm ca, những y sĩ, bác sĩ vẫn luôn nỗ lực nơi tuyến đầu chống dịch. Không phải vì tổn hao quá nhiều, mất mát quá nhiều mà bỏ bê cái gọi là nhân quyền. Chưa bao giờ, và chưa ở đâu, con người ta lại có tính cố kết cao đến vậy. Một sáng thức dậy, vẫn không khí lo lắng ấy, người người nhà nhà theo dõi tin tức từ Chính phủ, có thêm ca mới, sự cảnh giác và việc thực hiện giãn cách ngày càng nghiêm ngặt. Một chút xúc động và nghẹn ngào khi nhìn thấy những con người thường ngày ghét bỏ, thù địch nhau, nay vui vẻ ôm chầm lấy nhau khi được tin hôm nay không có ca bệnh mới. Mối bận tâm, lo lắng đã vượt qua nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, về những mất mát, đố kị và khinh ghét. Người ta đã quay về với bản chất thuỷ nguyên: khao khát sự sống hơn tất thảy.Năm covid thứ hai, ở giữa những cảm xúc lo lắng, bất an, tôi học được cách lắng nghe thế giới nhiều hơn, hiểu về bản thân và cách mà chúng ta thẳng thắn nhìn nhận để thích nghi và phát triển.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

duhocsunny-register-form

Đăng ký tư vấn thông tin du học Hàn Quốc

Tổng đài 024.7777.1990
Hotline Hà nội 098.480.3302 HCM 039.372.5155
duhocsunny-call
duhocsunny-contact-form